Cuối tuần thợ rèn có dịp đi Đài Nam du lịch và trải nghiệm văn hóa ẩm thực. Đài Loan nhỏ, nên việc đi lại nhờ đó cũng dễ dàng hơn. Mọi người cũng bảo tới Đài Loan đi tham quan thì lên Đài Bắc, còn ăn uống thì xuống Đài Nam, còn Đài Trung thì nằm giữa nên tham quan và ăn uống thì cái nào cũng có nhưng không xuất sắc lắm.
Chuyến đi Đài Nam lần này thợ rèn ngồi tàu cao tốc, bên Nhật gọi là Shinkansen. Từ Đài Trung đi Đài Nam ước chừng khoảng 130km ngồi shinkansen mất chừng 30 phút, chi phí 650 tệ (tiền Việt ước chừng 550 ngàn). Việc mua vé ở ga khá là dễ dàng, có thể mua bằng thẻ tín dụng hoặc tiền mặt. Tiếng Đài khá giống với chữ viết của Nhật nên dù còn chưa thông thạo ngôn ngữ nhưng thợ rèn vẫn có thể đoán được nghĩa và mua được vé một cách dễ dàng.
Xuống ga Đài Nam thợ rèn thấy chia làm hai bên, một bên là Mitsui Outlet và một bên là khu dành cho xe đưa đón, xe buýt, taxi. Trước đó thợ rèn có đọc cuốn hướng dẫn du lịch Đài Loan của JTB họ giới thiệu cách đi lại và những nơi thú vị đáng tới để tham quan. Họ chỉ leo lên tuyến xe buýt số 99 sẽ tới được gần nhà cây An Bình một địa điểm du lịch có tiếng của Đài Nam. Cơ mà chắc do dịch bệnh nên tuyến bus này không có chạy lúc thợ rèn tới, thay vào đó họ hướng dẫn lên một chuyến xe buýt đưa đón khác đến nửa chừng rồi bắt taxi. Xe đón đông quá, không đợi được nên thợ rèn bắt taxi tới An Bình (Anping). An Bình cách ga Đài Nam chừng 25 cây số, đi taxi thì mất chừng 700 tệ. Chiều đi thợ rèn dùng uber, việc đưa đón cũng rất nhanh và chuẩn địa điểm.
Trên đường đi thợ rèn có để ý gần tới khu Đài Nam có rất nhiều những chiếc xe tải chở hải sản. Thi thoảng có một vài xe họ đang chuẩn bị chất hàu lên xe. Hai bên đường nhiều biển hiệu có in hình các đĩa thức ăn hải sản. Đài Nam gần biển nên có vẻ hải sản nơi này phong phú.
Dọc đường thợ rèn còn thấy có các ao tôm. Thợ rèn đoán ao tôm vì thấy họ có để những cánh quạt quay tạo ô xi cho nước trong ao giống như các ao, các uông nuôi tôm bên Việt Nam mình. Bình thường, nuôi cá mật độ thấp thì việc quạt nước tạo thêm ô xi là chuyện hiếm gặp nên thợ rèn nghĩ chắc họ nuôi con gì có giá trị kinh tế cao, liếc qua quy mô ao, và cách bố trí thì thợ rèn cũng chắc được 50% đây là ao tôm. Ngoài hải sản Đài Nam còn được biết tới là nơi có món súp thịt bò nhiều người thường nhắc tới. Trên đường đi thợ rèn cũng có tra một số quán ăn nức tiếng, cơ mà thực sự khi vào đến thành phố thì thấy có vô số các quán ăn treo biển súp thịt bò.
Xe taxi chạy chừng 40 phút thì tới nhà cây An Bình. Bên cạnh là khu di tích về hành trình giao thương với phương Tây của Đài Loan khởi nguồn từ thế kỷ 17, khi mà Đài Loan có các sản phẩm nông nghiệp như trà, long nhãn, lạc, đường còn nhập về là thuốc phiện và các đồ của phương Tây. Đài Nam cũng là nơi khởi hành cho những chuyến giao thương tới Anh, Đức, Hà Lan là tiền đề tạo nên sự hưng thịnh của Đài Loan sau này.

Nhà cây nằm sát kế bên, cũng cùng trong khu di tích. Vé vào tổng cộng 50 tệ (40 ngàn tiền Việt). Nhà cây đúng như tên gọi, đây là một nhà máy cũ bị bỏ hoang (廃墟) và cây cối mọc leo lên. Trong đó có cây đa to mọc um tùm, bao hết cả khu nhà. Rễ cây lan ra bám kín tường, người ta phải làm các đường đi nhân tạo cao chừng 3 m để khách tham quan có thể ngắm được ngôi nhà từ trên cao, cũng như chạm vào cành cây để cảm nhận được sức mạnh sinh mệnh của cây mọc trên nền nhà. Chịu khó đi xa ra một chút chừng 10 m là có thể lên được một khu đài ngắm, tại đây có thể phóng tầm mắt ra dòng sông xưa các thương nhân thực hiện các giao dịch tại đây.
Trong khu di tích có một quán cà phê tên là quán cà phê nhà cây An Bình. Thợ rèn có ghé vào nghỉ chân ở đây và có ghi chú lại được hai ý cơ mà thợ rèn sẽ chia sẻ trong bài viết khác. Bài hôm nay thợ rèn xin dừng lại ở đây, khi nào các bạn có dịp hãy ghé Đài Loan để trải nghiệm thực tế nhé.
—By Thợ rèn